Sài G̣n, Sài G̣n !

Nguyn Tài Ngc

 

 

Chở em trên Honda ở Sài-G̣n

        hôm qua tôi hách xằng,
chở em dạo phố phường bằng Honda.
        chạy gần rồi đến chạy xa,
chạy len chạy lỏi, rồ ga, bấm kèn.
        vượt đèn xanh đỏ, tôi chen
chặn đầu xe bus, chạy lên lề đường.
        chạy nhanh hơn chiếc cứu thương,
chạy lên cao tốc, đường mương không chừa.
        về nhà vào lúc giữa trưa,
tôi quá sợ: đái luôn trong quần.

28468639_1987661894581709_4817125591534458381_n.jpg

chụp trước khách sạn Caravelle

------------------------------------------------------

Khó thoát xích-lô

cô trong h́nh là người ngoại quốc

khó thể nào thoát được xích-lô:

        anh này bám sát theo cô,

mời đi một cuốc, dù cô lắc đầu.

 

tôi thừa biết ta cần kiếm sống,

nhưng cũng nên tôn trọng khách hàng.

        một khi cô đă "đầu hàng",

th́ đừng quấy rối, để nàng tự do.

 

tôi vóc dáng to con, giống...Mễ,

nên cũng bị như thế, y chang.

        họ theo như đỉa, không màng,

làm ḿnh khó chịu, xin van an b́nh.

 

------------------------------------------------------

Trăng tṛn trên cầu Sài-G̣n

 

        đèn Sài-G̣n ngọn xanh ngọn đỏ,

        đèn Mỹ Tho ngọn tỏ ngọn lưu.

                anh về, đă học chữ u,

        trăng tṛn quá đẹp, em chừ lấy anh?  

(chụp trong khi xe đang chạy trên cầu Sài-G̣n, tối 3-Tháng 3-2018)

 

28378296_1984536704894228_2697417729809781221_n (1).jpg

28685171_1984536708227561_1180906548356487311_n.jpg

-----------------------------------------------------------

Không dùng Sim card Mỹ ở VN!

        Buổi sáng ngày thứ năm ở Sài-G̣n, tôi dậy sớm ăn điểm tâm để chuẩn bị rời hotel ra phi trường đi Bangkok, trên đường đến Maldives.

        Bật phone lên, tôi tá hỏa tam tinh khi nhận text message của T-Mobile báo là đă "bill" tiền điện thoại của tôi tháng này là $1673.77 dollars! Bill mobile phone của tôi mỗi tháng là $60 dollars cho hai điện thoại con trai tôi và tôi, nên tôi vội vàng, hớt hăi, khủng hoảng, lo sợ, buồn rầu, teo....(tự ư đục bỏ), dùng điện thoại ở Caravelle gọi T-Mobile để t́m hiểu tại sao tiền bill tôi quá khổng lồ.

        Cô nhân viên T-Mobile thông báo cho tôi biết là Việt Nam không "hợp tác" điện thoại viễn liên với T-Mobile (ở HongKong, Taiwan...T-Mobile vào Internet miễn phí) nên số tiền đó là do công ty điện thoại ở Việt Nam tính tiền tôi, chứ không phải T-Mobile, và VN tính $15 dollars / một mega byte!

        Tôi than phiền là tôi không dùng phone của tôi một tí nào. iPhone này  mới toanh ba cô con gái cho vợ chồng tôi mỗi người một cái, tôi sợ mất ở Sài-G̣n nên đem theo cái iPhone 3S cũ theo, mua Sim card ở Sài-G̣n rồi dùng phone cũ đó. C̣n cái phone mới tôi chỉ mở lên để t́m số phone diện thoại ở Việt Nam.

        Cô nhân viên T-mobile giải thích cho tôi là cho dù tôi không dùng, nhưng v́ tôi mở phone của tôi lên, và không tắt roaming hay bật Air plane mode lên ON, nên phone của tôi tự động t́m nguồn điện thoại ở Việt Nam để kết nối. Và Việt Nam tính tiền thẳng tay, $15 dollars / 1 mega byte!

        Sau khi tôi khóc bài ca con cá nó sống v́ nước, thân số tôi sống nhờ T-Mobile, sau khi cô ta check với nhiều cấp trên, sau hơn nửa giờ đồng hồ trên phone tôi tưởng trễ taxi ra phi trường, cô cho tôi hai tin good news và bad news.

        The bad news là v́ công-ty điện thoại Việt Nam tính tiền tôi, không phải T-Mobile, nên tôi phải trả tiền cho Việt Nam.    

        Nhưng the good news là T-Mobile sẽ giảm giá tính tiền từ  $15 dollars / 1 mega byte xuống chỉ c̣n $1 dollar / 1 mega byte, nên tôi chỉ phải trả tổng cộng $113 dollars thay v́  $1673.77 dollars!

        Thành ra khách đến Việt Nam nhớ học bài học suưt chết người của tôi: Chỉ mang một phone, và mua ngay Sim card mới ở Việt Nam gắn vào phone của ḿnh. Lấy Sim card ở Mỹ ra, chỉ dùng Sim card mua ở Việt Nam.

 

-----------------------------------------------------------

Cơn nóng Việt Nam

 

cái nóng Việt Nam nóng điên người,

nóng bọt mép, nổ con ngươi.

ḱa người muốn nóng không cho nóng,*

nay kẻ xin thôi chẳng được thôi.

cái nóng xin bay về Bắc cực,

băng lạy gió thổi Bạc Liêu.

Sài-G̣n xin đổi thành Quebec,

tối lạnh làm tôi phải mặc quần.

*dân Canadien

 

-----------------------------------------------------------

 

 

Dây điện

 

khu xóm Việt Nam mỗi góc đường,

điện dây chằng chịt khắp tứ phương

thế mà lại ít nhà bị cháy!

Hoa Kỳ ráng học để làm gương.

 

 

 

-----------------------------------------------------------

 

Vật đổi sao dời

 

        tôi sinhchợ Bàn Cờ,

không xa Nội, khi vừa biết yêu.

        xóm tôi lao động sáng chiều,

chị Ba gánh nước, Kiều bánh canh.

        Hai buôn bán chiếu manh,

chị Lan chè bán đâu xanh, ba mầu.

        ông Tâm chuyên nghiệp nhà thầu,

xe lam, bác Chín chạy cầu chữ Y.

        Rỗ bán bánh ,

Kim Anh ca nhu , hát đêm.

        ông Trọng bưu diện bán tem,

anh Thanh giỏi giắn dạy kèm gia.

        nhiều nhà thiếu thốn xa hoa,

phải câu điện nướcnhà người kia.

        phần đông dậy sớm thức khuya,

tảo tần buôn bán, xa ĺa người thân.

        nhà chẳng nhà cầu,

phải dùng công cộng, khổ thân cả đời.

        thế thời vật đổi sao dời,

số tôi may mắn định xứ người.

        được đi du lịch khắp nơi,

lâu lâu trở lại khoảng trời Việt Nam.

        thay về chốn hàn,

nơi bồ dạo đàn sang ngang,

        nơi mưa nhà  dột ngập tràn,

nơi hàng quán gánh rao hàng ê a,

        nơi đêm không ngủ trong nhà,

thức khuya cầm súng với... ma, gác phường,

        cả năm cắp sách đến trường,

một bộ quần áo, gầy xương ốm người,

        th́ giờ tôi lạinơi,

trung tâm thành phố, khắp nơi đổ vào:

        Sài-G̣n, cao ốc vút cao,

hotel tráng lệ mời chào khách sang.

        tiệm, hàng quán đắt, khang trang,

giai nhân kiều diễm, nữ trang đầy ḿnh.

        doanh nhân áo vest xập x́nh,

casino, night club linh đ́nh khắp nơi.

        bắc thang lên hỏi ông Trời,

ai đoán được chuyện đời tương lai?

 

Nguyễn Tài Ngọc

March 2018

http://saigonocean.com/