Nên về hưu ở Việt Nam hay ở Mỹ?

 

Hoài Châu

 

 

Tôi đă về hưu, một việc mà tôi sửa soạn đă  lâu, từ lúc tôi 56 tuổi. Ở Việt Nam tuổi về hưu là 60, không giống như các nước như Mỹ hay Pháp chánh phủ muốn người dân về hưu già hơn, v́ về hưu là một gánh nặng cho xă hội, không làm mà có tiền để sống, và sống khỏe. Ở Mỹ người ta lănh khoảng $3.000 USD; tại Pháp người ta lănh khoảng 3.000 Euro; c̣n tại Việt Nam tôi chỉ lănh có khoảng 3.000.000 đồng tiền Việt Nam, khoảng hơn $150 USD/ tháng. Số tiền ba triệu này là đă được điều chỉnh theo tỷ lệ tăng của lạm phát sau nhiều năm, chứ khi mới bắt đầu về hưu tôi chỉ lănh khoảng 800.000 đồng.

 

Mà tại sao ở Việt Nam tuổi về hưu sớm thế, v́ Việt Nam không có nhiều việc làm nhất là các chức vụ mà các cụ lớn tuổi đang giữ, tuổi trẻ muốn các cụ về hưu sớm để thay thế các cụ với phương châm trẻ hóa đội ngũ cán bộ, v́ vậy ở Việt Nam người ta nói "Ghế th́ ít mà đít th́ nhiều".

 

Thường lương lănh hàng tháng khi chưa về hưu vẫn gần như chỉ đủ sống, nếu xài tiền tiện tặn cũng chỉ đủ để uống thuốc khi ốm đau. Nhiều người có quyền thường kiếm thêm bằng mọi cách, kể cả làm khó dễ cho người cần ḿnh để kiếm thêm, và từ kiếm thêm đôi chút dần dà thành lớn và có khi nó đến việc nhận hối lộ là chuyện thường ngày. V́ là một thói quen, người ta cho việc làm giàu v́ hối lộ là không có ǵ hại đến đạo đức của ḿnh. Người ta khoe giàu một cách hănh diện, mặc dù họ làm giàu bằng bất chính.

 

Không phải ai có chức vụ cũng có thể ăn hối lộ, hay t́m cách kiếm thêm tiền được. Tôi trong số người này nên phải chuẩn bị việc về hưu để không bị stress như nhiều người khác.

 

Lương hưu là ba triệu đồng, vị chi mỗi ngày có thể tiêu xài là một trăm ngàn. Sáng ăn sáng bằng một tô phở khoảng 20.000 đồng (nhớ ăn phở ở lề đường, đừng bắt chước anh Ngọc ăn phở 24, v́ hiện nay giá nó đến 60.000 đồng một tô). Trưa ăn cơm b́nh dân khoảng 25.000 đồng. Buổi tối ăn tiêu cũng vậy, tổng cộng là 70.000 một ngày. C̣n lại  30.000 đồng một ngày có thể trả tiền nhà trọ khoảng 700.000 đồng một tháng. Bệnh hoạn th́ có bảo hiểm y tế nhà nước lo, mặc dầu phải ngồi chờ hằng nửa ngày để được khám bịnh cho thuốc. Muốn lấy được thuốc uống th́ phải qua bẩy cửa ải trong bịnh viện và phải nghe bọn trẻ nó nói năng khi chưa kư tên vào đơn thuốc, hay khi nghe tên đến lượt mà chậm răi bước  vào pḥng khám bệnh.

 

Tôi đă tập làm chuyện đó nhiều năm trước khi về hưu, và bây giờ về huu tôi vẫn không bị stress.

 

Về hưu tôi vẫn c̣n rất khỏe. Tôi có thể đi bộ hàng giờ mà không biết mệt, có thể suy nghĩ để giải quyết nhiều vấn đề trong kinh doanh một cách khôn khéo đầy hiệu quả. Ở nhà không có chuyện làm th́ quá buồn, tôi muốn đi xin việc nhiều nơi, cả việc làm chân tay để quên thời gian, nhưng khó t́m quá.

 

Vợ tôi khuyên tôi nên đi du lịch cho khuây khỏa, nhưng đi du lịch ở đâu? Trong hơn 15 năm ở nghề cũ, tôi đă đi công tác khắp những các tỉnh trong nước, Nam,  Bắc có. Chỗ nào tôi cũng đă đi rồi, từ Sapa, Lào Cai, Hạ Long, Tuần Châu, Hà Nội, Nam Định, Thanh Hóa… đến Quảng B́nh, Quảng Trị, Thừa Thiên Huế, Cần Thơ, Long Xuyên, Châu Đốc … Tất cả đều có bước chân của tôi không phải một lần mà có khi đến hai ba chục lần, nên du lịch hoài cũng chán. Vợ tôi nói là tại sao tôi không đi du lịch ở nước ngoài như Thái Lan, Singapore, Châu Âu, Trung Quốc? Nhưng cũng như Việt Nam, tôi đă đến các nước đó nhiều lần khi đi công tác cho cơ quan mà không phải tốn tiền túi riêng.V́ vậy, t́m nơi đi du lịch không làm cho tôi hứng chí.

 

Cuối cùng tôi được bà xă tôi chỉ định gia nhập một toán Việt Kiều để sinh hoạt với nhau. Những người Việt Kiều này từ Mỹ có, từ Pháp có, độ 20 người, tất cả đă được về hưu. Họ về Việt Nam sinh sống v́ cho rằng ở Việt Nam sống sướng hơn. Tôi có t́m hiểu tại sao họ sống sướng hơn. Sự ṭ ṃ của tôi đôi khi làm cho nhiều người bất b́nh nên có nhiều người dè dặt nói chuyện với tôi. Nhưng dần dà tôi cũng biết lương của họ về hưu độ $1.000 USD hay khoảng 1.000 Euro. Một số có thêm bảo hiểm nhân thọ, tiền bảo hiểm này làm lợi tức thêm khoảng $1.000 đến $2.000 USD hay Euro nữa. Ở Việt Nam, họ mướn nhà tại khu Phú Mỹ Hưng độ 500 đến 700 USD là có một căn nhà quá ngon, đầy đủ tiện nghi. Khu vực này có sân đậu xe hơi, có thang máy, có máy lạnh, có hồ bơi trong một khu vực gần giống như ở Singapore. Đa số họ về Việt Nam một ḿnh, không đem theo vợ và con. Ở đây họ thường cưới thêm một người đàn bà Việt Nam, trẻ, đẹp để giới thiệu là bà xă, hay bạn gái với mọi người.

 

Có một lần tôi đi Đà Lạt chung với nhóm, một anh bạn Việt Kiều ở Pháp giới thiệu cho tôi vợ anh từ Pháp qua thăm. Chị ấy là người Pháp, rất lịch sự, v́ là người Pháp mà. Hai tuần sau chị ấy về Pháp, và khi chúng tôi gặp nhau ở lần họp mặt kế tiếp, anh bạn này giới thiệu cho tôi một cô trẻ đẹp là vợ của ḿnh. Trời ơi, cuộc sống của họ thật là sung sướng.

 

Trong nhóm bạn này tôi có một người bà con từ Mỹ về. Anh này lớn hơn tôi khoảng năm tuổi, lúc trước khi c̣n ở Việt Nam vợ của anh rất đảm đương thường đi chơi với chúng tôi, nhưng bây giờ anh về Việt Nam ở với một cô vợ rất trẻ, và tôi phải gọi cô ngày bằng chị, nhiều lúc quá ngượng miệng v́ cô ấy nhỏ hơn con gái tôi.

 

Một người về hưu từ Pháp hay Mỹ về Việt Nam nghỉ hưu họ có thâu nhập cao hơn tôi đến hơn 20 lần th́ tôi nghĩ họ sống rất sướng, xài rất sang. Họ ăn trong quán ăn có máy lạnh như quán Ngon, quán Bún Ta, hay họ ăn Phở 24 là chuyện b́nh thường. Họ c̣n có đủ tiền để nay du lịch ở Đà Lạt, mai Nha Trang, Phú Quốc… mà không cần phải suy nghĩ nhiều. Họ sống rất sung sướng. Ngoài ra, họ c̣n gây quỹ giúp người nghèo như cấp học bổng cho học sinh, mổ mắt hay cho máy trợ thính cho người câm điếc.

 

Ở Việt Nam bây giờ không thiếu những nơi như ở Mỹ, ở Pháp, hay ở Tokyo. Nhiều nhà hàng phong cách Pháp mọc lên khắp nơi, sạch sẽ lắm, không ngập nước như nhiều nơi trong thành phố khi mưa xuống. Quán rất đông khách v́ có nhiều người giàu đến ăn.

 

Hoài Châu